Đường Thái Tông

Đường Thái Tông (tên thật Lý Thế Dân, 598–649) là hoàng đế thứ hai của nhà Đường, trị vì từ năm 626 đến 649 với niên hiệu Trinh Quán. Ông nổi tiếng với Sự biến Huyền Vũ môn khi giết hai người anh em để giành ngôi, nhưng lại là một trong những hoàng đế vĩ đại nhất lịch sử Trung Quốc, có công lớn cùng cha là Lý Uyên lập nên nhà Đường. Dưới thời ông, đế chế trở nên hùng mạnh nhất thế giới, mở rộng lãnh thổ đến Trung Á, một phần Việt Nam và Kazakhstan. Triều đại của ông, gọi là "Trinh Quán chi trị", được xem là biểu mẫu vàng về chính trị, kinh tế và văn hóa, đặt nền móng vững chắc cho thời kỳ Khai Nguyên thịnh thế của cháu ông sau này. Từ nhỏ, ông đã tài giỏi về võ nghệ, binh pháp và thư pháp, đồng thời chiêu mộ được nhiều nhân tài kiệt xuất như Phòng Huyền Linh và Uất Trì Kính Đức. Di sản của ông còn lưu lại đến ngày nay qua tên gọi "phố Đường Nhân" (Chinatown) trên khắp thế giới, biểu tượng cho sự thịnh vượng và ảnh hưởng lâu dài của nhà Đường.