Khang Hi

Khang Hi Đế (tên thật Huyền Diệp, sinh 1654) là hoàng đế thứ ba của nhà Thanh, trị vì từ 1661 đến 1722, với thời gian tại vị kỷ lục 61 năm - dài nhất trong lịch sử Trung Hoa. Lên ngôi từ năm 8 tuổi nhờ từng sống sót qua bệnh đậu mùa, ông nhanh chóng loại bỏ quyền thần Ngao Bái, thống nhất toàn bộ Trung Hoa, Mãn Châu, Đài Loan, và bảo hộ Mông Cổ, Triều Tiên, mở ra thời kỳ Khang Càn thịnh thế kéo dài 134 năm. Được tôn xưng là Khang Hi Đại đế, ông là một trong những hoàng đế vĩ đại nhất lịch sử Trung Quốc, khiến Đế quốc Đại Thanh kiểm soát cả vùng Cận Đông nước Nga. Tuy nhiên, cuối đời ông phải đau đầu trước cuộc chiến tranh giành ngôi báu khốc liệt giữa các con trai, được gọi là "Cửu tử đoạt đích", sau khi thái tử Dận Nhưng bị phế hai lần. Kết cục, con trai thứ tư là Dận Chân (tức Ung Chính Đế) lên ngôi trong nhiều tranh cãi, nhưng đã chứng minh là một hoàng đế tài giỏi, duy trì sự cường thịnh của nhà Thanh. Cháu nội ông là Càn Long Đế rất ngưỡng mộ ông, đã thoái vị sau đúng 60 năm trị vì để không vượt qua kỷ lục của tổ phụ.