Boeing B-52 Stratofortress
Boeing B-52 Stratofortress là một loại máy bay ném bom hạng nặng phản lực của Không quân Hoa Kỳ, được đưa vào hoạt động từ năm 1955, ban đầu được thiết kế để mang vũ khí hạt nhân nhưng thực tế lại được sử dụng chủ yếu để thả bom và tên lửa thông thường, đồng thời giữ kỷ lục về tầm bay xa nhất mà không cần tiếp nhiên liệu. Nhờ tầm bay xa và chi phí vận hành rẻ, B-52 đã phục vụ liên tục hơn 60 năm (đạt mốc 50 năm vào năm 2005 và 60 năm vào năm 2015), vượt qua các đề xuất thay thế như XB-70 Valkyrie, B-1B Lancer và B-2 Spirit. Tổng cộng có 744 chiếc B-52 được chế tạo, nhưng đến năm 2018 chỉ còn 75 chiếc hoạt động; trong đó, 31 chiếc bị phá hủy trong Chiến tranh Việt Nam (cuộc chiến duy nhất chúng chịu tổn thất do hỏa lực đối phương) và 94 chiếc bị rơi do tai nạn. Quá trình phát triển bắt đầu từ tháng 11 năm 1945 khi Không quân Mỹ công bố tiêu chuẩn kỹ thuật, và Boeing đã thắng thầu vào tháng 6 năm 1946 với thiết kế ban đầu dùng động cơ tuốc bin cánh quạt, sau đó được cải tiến để trở thành máy bay phản lực. Đối trọng của nó là máy bay ném bom Tu-95 của Nga, hoạt động từ năm 1956, có tỷ lệ tai nạn thấp hơn nhiều (chỉ 2,6% so với 12,6% của B-52), cho thấy độ bền bỉ vượt trội của thiết kế Xô Viết. Với khả năng thích ứng đa dạng và tuổi thọ phi thường, B-52 vẫn là trụ cột của lực lượng ném bom chiến lược Mỹ, chứng minh giá trị bền vững của một thiết kế ra đời từ thời kỳ Chiến tranh Lạnh.
Source: Boeing B-52 Stratofortress — Wikipedia · Summary by RollWiki AI · Language: Vietnamese