Nhà chọc trời

Nhà chọc trời là công trình cao tầng không có chuẩn chiều cao cố định, đặc trưng bởi khung thép chịu lực và hệ vách kính (curtain-wall) thay cho tường chịu lực truyền thống. Sau cuộc Đại khủng hoảng, kỹ sư Fazlur Rahman Khan đã hồi sinh loại công trình này vào thập niên 1960 bằng kỹ thuật kết cấu dạng ống, giúp giảm chi phí kim loại, tăng diện tích sử dụng và cho phép xây cao hơn, khiến ông được mệnh danh là "Einstein của ngành kỹ thuật công trình". Theo quy ước, công trình từ 40-50 tầng (cao trên 150m) được xem là nhà chọc trời, còn trên 305m gọi là siêu cao tầng, và Burj Khalifa hiện là công trình cao nhất thế giới. Toà nhà chọc trời đầu tiên là Toà nhà Bảo hiểm (10 tầng, 42m) ở Chicago năm 1885, và ngày nay chúng thường được xây ở trung tâm các thành phố lớn trên đất đắt đỏ. Không chỉ vì mục đích kinh tế, nhà chọc trời còn là biểu tượng sức mạnh kinh tế của thành phố, giống như vai trò của đền đài, lâu đài trong quá khứ.