Khủng bố

Khủng bố nói chung được hiểu là việc sử dụng bạo lực và gieo rắc nỗi sợ hãi nhằm đạt được mục tiêu chính trị hoặc ý thức hệ, thường nhắm vào dân thường và những người không tham chiến. Thuật ngữ này có nguồn gốc từ cuộc Cách mạng Pháp (cuối thế kỷ 18), nhưng chỉ trở nên nổi bật toàn cầu từ những năm 1970 qua các cuộc xung đột ở Bắc Ireland, Basque và Israel-Palestine, và đạt đỉnh điểm chú ý với sự kiện 11/9/2001 tại Mỹ. Điều đáng chú ý là cộng đồng quốc tế vẫn chưa có một định nghĩa pháp lý thống nhất, khiến thuật ngữ này trở nên gây tranh cãi và thường bị các quốc gia sử dụng để bôi nhọ đối thủ, đồng thời bị chỉ trích vì thiên vị khi thường gán cho các nhóm Hồi giáo cực đoan. Những ví dụ điển hình cho tính chủ quan này là việc Nelson Mandela từng bị chính quyền phân biệt chủng tộc coi là khủng bố, hay việc Mỹ ném bom nguyên tử xuống Hiroshima và Nagasaki cũng có thể bị xem là khủng bố vì nhắm vào dân thường. Xét về lịch sử, khủng bố đã xuất hiện từ rất sớm, với bằng chứng ghi nhận từ thế kỷ 1 CN khi nhóm Zealot chống lại đế chế La Mã tại Judea thành lập một nhánh cực đoan hơn do Judas xứ Galilee lãnh đạo. Chính vì thiếu tiêu chuẩn khách quan, ranh giới giữa "chiến sĩ đấu tranh vì tự do" và "kẻ khủng bố" rất mong manh, phụ thuộc hoàn toàn vào góc nhìn chính trị của mỗi bên.