Thế giới phương Tây

Thế giới phương Tây (hay còn gọi là Tây dương) là một khái niệm địa lý-văn hóa tiến hóa, thường chỉ vùng Tây Âu, Bắc Mỹ và Australasia, bắt nguồn từ tiếng Latinh occidens (phía mặt trời lặn), đối lập với phương Đông. Khái niệm này có gốc rễ từ nền văn minh Hy Lạp, La Mã và Cơ Đốc giáo, được định hình qua thời kỳ Phục Hưng, Khai sáng và chủ nghĩa thực dân, trở thành một mặt trận chống cộng mạnh mẽ trong Chiến tranh Lạnh. Văn hóa phương Tây được nhà sử học Carroll Quigley xác định ra đời khoảng năm 500 SCN sau khi Đế quốc Tây La Mã sụp đổ, phát triển qua thời Trung Cổ kéo dài 1000 năm và lan tỏa qua việc Cơ Đốc giáo hóa châu Âu (Anh, Bulgaria, Rus' Kiev, Bắc Âu...). Ngày nay, phương Tây không còn giới hạn về địa lý mà nằm ở cả hai bán cầu, thậm chí người Trung Quốc cổ đại từng xác định biên giới "Tây dương" khác hoàn toàn, cho thấy đây là một khái niệm linh hoạt tùy thuộc vào bối cảnh lịch sử và quan điểm.