Tia X

Tia X (hay bức xạ Röntgen) là một dạng sóng điện từ có bước sóng cực ngắn, được nhà khoa học người Đức gốc Hà Lan Wilhelm Röntgen phát hiện vào năm 1895. Dựa trên năng lượng, tia X được chia thành tia X cứng (có khả năng đâm xuyên mạnh, dùng để chụp X-quang y tế và kiểm tra an ninh sân bay) và tia X mềm (dễ bị hấp thụ trong không khí). Là một loại bức xạ ion hóa, tia X có thể gây hại cho mô sống và làm tăng nguy cơ ung thư, nhưng đồng thời cũng được ứng dụng trong xạ trị để tiêu diệt tế bào ác tính. Nhờ bước sóng cực ngắn, tia X không chỉ giúp nhìn thấy cấu trúc bên trong vật thể (như xương hay hành lý) mà còn được dùng trong tinh thể học để xác định vị trí các nguyên tử. Mặc dù ranh giới giữa tia X và tia gamma không hoàn toàn rõ ràng, tia X thường được phân biệt dựa trên nguồn gốc phát ra từ electron; và dù mắt người thường không nhìn thấy, Röntgen từng ghi nhận thấy một ánh sáng mờ màu lục-xám khi phát hiện ra nó. Tóm lại, tia X là một công cụ khoa học và y tế vô cùng quan trọng, mang lại nhiều lợi ích trong chẩn đoán và điều trị, nhưng cũng đòi hỏi sự thận trọng do tính chất ion hóa nguy hiểm của nó.