Tên lửa chống tên lửa đạn đạo
Tên lửa chống tên lửa đạn đạo (ABM) là vũ khí chuyên dùng để đánh chặn và tiêu diệt tên lửa đạn đạo, đặc biệt là các tên lửa liên lục địa (ICBM) mang đầu đạn hạt nhân. Trong lịch sử, chỉ có hai hệ thống ABM thực sự hoạt động để chống ICBM: hệ thống Safeguard của Mỹ (dùng tên lửa Spartan và Sprint) và hệ thống A-35/A-135 của Nga (dùng Galosh, Gorgon, Gazelle), cả hai đều sử dụng đầu đạn hạt nhân, nhưng Safeguard chỉ tồn tại trong thời gian ngắn. Ngày nay, Mỹ vận hành các hệ thống hiện đại như Patriot, THAAD và Aegis/SM-3, trong khi Nga có S-300, S-400 và A-135. Ý tưởng này bắt nguồn từ Thế chiến II khi quân Đồng minh phải đối phó với tên lửa V-1 và V-2 của Đức Quốc xã, dẫn đến chiến dịch Crossbow nhằm phá hủy bệ phóng. Sau chiến tranh, Mỹ tận dụng các nhà khoa học Đức như Wernher von Braun để phát triển, nhưng phải đến khi Liên Xô phóng vệ tinh Sputnik (tháng 10/1957) thì việc chống tên lửa mới được ưu tiên, dẫn đến các hệ thống thử nghiệm như V-1000 của Liên Xô và Nike Zeus của Mỹ. Mỹ cũng từng thử nghiệm các vụ nổ hạt nhân tầm cao ở Nam Đại Tây Dương để nghiên cứu hiệu ứng chặn tên lửa.
Source: Tên lửa chống tên lửa đạn đạo — Wikipedia · Summary by RollWiki AI · Language: Vietnamese
Hello from Cyprus ♥️