Trần Quang Khải

Trần Quang Khải (1241–1294), tước hiệu Chiêu Minh Đại vương, là con thứ ba của vua Trần Thái Tông, em cùng mẹ với vua Trần Thánh Tông. Ông giữ chức Thừa tướng dưới ba triều vua Trần (Thánh Tông, Nhân Tông, Anh Tông) và là một trong những nhà quân sự lỗi lạc nhất thời Trần. Trong cuộc kháng chiến chống quân Nguyên-Mông năm 1285, ông được phong Thượng tướng Thái sư, chỉ huy trận đánh tan quân Nguyên tại Chương Dương độ, góp công lớn giải phóng kinh thành Thăng Long. Ông được vua Trần Thánh Tông khen là bề tôi trung hiếu hiếm có, và sách Lịch triều hiến chương loại chí của Phan Huy Chú xếp công lao của ông đứng đầu trong việc thu phục nước. Ngoài tài quân sự, ông còn là học giả uyên bác, giỏi thơ phú, để lại tập thơ Lạc Đạo tập. Một giai thoại thú vị: lúc mới sinh, ông bị chứng kinh suýt chết, vua cha phải dùng áo của Thượng hoàng và gươm báu truyền quốc để cầu sống, và ông đã sống lại.