Tỉnh của Nhật Bản

Đô Đạo Phủ Huyện là cấp hành chính địa phương cấp một của Nhật Bản, bao gồm 47 đơn vị: 1 đô (Tokyo), 1 đạo (Hokkaido), 2 phủ (Kyoto và Osaka) và 43 huyện. Dù có tên gọi khác nhau, các đơn vị này có quyền hạn hành chính ngang nhau và thường được gọi chung là "tỉnh" trong tiếng Việt, đứng đầu là Tri sự (Thống đốc) do dân bầu trực tiếp với nhiệm kỳ 4 năm. Mỗi tỉnh được chia thành các thành phố, thị trấn và làng mạc; riêng Tokyo có 23 khu đặc biệt. Hệ thống này được triều đình Minh Trị thiết lập vào tháng 7 năm 1871 sau khi bãi bỏ chế độ phiên, ban đầu có hơn 300 đơn vị nhưng nhanh chóng giảm xuống còn 72 cuối năm đó và ổn định ở con số 47 vào năm 1888. Luật Tự trị Địa phương năm 1947 đã trao thêm quyền lực cho cấp hành chính này, và chúng thường được nhóm thành 8 vùng địa lý (Chihō) không chính thức, được phản ánh trong mã ISO của Nhật Bản.