Quảng Ngãi (thành phố)

Thành phố Quảng Ngãi, từng là tỉnh lỵ của tỉnh cùng tên, nằm ở vùng Duyên hải Nam Trung Bộ, sở hữu diện tích 160,15 km² với dân số khoảng 261.000 người (năm 2019). Nơi đây nổi bật với dòng sông Trà Khúc chảy giữa lòng thành phố, chia thành phố thành hai bờ Bắc và Nam, cùng khí hậu nhiệt đới gió mùa có mùa mưa kéo dài từ tháng 8 đến tháng 1, thường chịu ảnh hưởng của bão.

Lịch sử của thành phố gắn liền với nhà Nguyễn từ năm 1807, khi trấn Quảng Ngãi được xây dựng, và đến năm 1945 chính thức trở thành thị xã sau Cách mạng Tháng Tám. Trong giai đoạn đặc biệt từ 1976 đến 1989, thị xã hợp nhất với huyện Tư Nghĩa thành thị xã Quảng Nghĩa thuộc tỉnh Nghĩa Bình, phải nhường vai trò tỉnh lỵ cho Quy Nhơn, khiến đô thị này mất đi nhiều cơ hội phát triển. Từ năm 1989, sau khi tỉnh Quảng Ngãi được tái lập, thị xã Quảng Ngãi lại trở thành tỉnh lỵ và được giải phóng hoàn toàn vào ngày 24/3/1975.

Ngày nay, thành phố Quảng Ngãi bao gồm 22 đơn vị hành chính cấp xã với 9 phường và 13 xã, đóng vai trò là trung tâm chính trị, kinh tế và văn hóa quan trọng của tỉnh.