Vùng phát thải thấp

Vùng phát thải thấp (LEZ) là khu vực đô thị hạn chế hoặc cấm các phương tiện gây ô nhiễm nhằm cải thiện chất lượng không khí, thường được biết đến với các tên gọi như Clean Air Zone (Anh) hay Umweltzonen (Đức). Khởi xướng từ Thụy Điển năm 1996 và lan rộng khắp châu Âu, đến thập niên 2020 đã có hơn 300 khu vực như vậy, với London (2008) là ví dụ điển hình, và tiêu chí xét duyệt dựa trên tiêu chuẩn khí thải Euro, ưu tiên xe điện, hybrid và phương tiện di chuyển nhỏ. Cơ chế hoạt động thường không chặn xe trực tiếp mà dùng camera nhận dạng biển số (ANPR) để phạt tiền hoặc thu phí đối với xe không đạt chuẩn, giúp giảm đáng kể các chất ô nhiễm như NO2, PM10 và các bệnh tim mạch, hô hấp. Tuy nhiên, chính sách này cũng gây ra một số hệ quả không mong muốn như tăng ozone tầng đối lưu, chuyển dịch ô nhiễm ra vành đai và gây tranh cãi về công bằng xã hội khi ảnh hưởng đến người thu nhập thấp. Ngoài ra, còn có các biến thể nghiêm ngặt hơn như Vùng phát thải cực thấp (ULEZ) tại London áp dụng cho cả xe máy, và Vùng không phát thải (ZEZ) – nơi chỉ cho phép xe điện, xe hydrogen và phương tiện công cộng chạy điện hoàn toàn lưu thông.