Chi Lợn

Chi Lợn (danh pháp khoa học Sus) là một chi động vật móng guốc có nguồn gốc từ đại lục Á-Âu, thuộc họ Lợn (Suidae), và là một trong những nhóm động vật có vú đông đảo nhất thế giới với khoảng một tỷ cá thể sống cùng lúc. Loài vật này nổi tiếng là động vật ăn tạp, có tập tính dũi đất tìm thức ăn và khứu giác cực nhạy, nhờ đó chúng được huấn luyện để tìm nấm cục ở châu Âu; đặc biệt, lợn không có tuyến mồ hôi nên thường phải tắm bùn hoặc tìm nơi ẩm ướt để giải nhiệt. Về sinh học, lợn có 44 chiếc răng, thời gian mang thai trung bình 114 ngày, mỗi lứa đẻ từ 6 đến 12 con, nhưng trong điều kiện nuôi nhốt thiếu chất có thể xảy ra hiện tượng lợn mẹ ăn thịt con sơ sinh. Tổ tiên của lợn nhà là lợn rừng (Sus scrofa), phân bố rộng khắp châu Âu, châu Á và châu Phi, sau đó được con người đưa tới Úc, Bắc Mỹ và Nam Mỹ, phát triển thành nhiều giống khác nhau như lợn Móng Cái, lợn Yorkshire, lợn ỉ và heo mọi (được nuôi làm cảnh ở Mỹ). Ngoài cung cấp thịt, mỡ và da (dùng làm bóng bầu dục), lông cứng của lợn còn được dùng để sản xuất bàn chải, phân của chúng dùng làm phân chuồng, và giống lai giữa lợn Tamworth với lợn rừng tạo ra "lợn thời kỳ đồ sắt" chuyên nuôi để lấy thịt làm xúc xích.