Tên lửa đạn đạo

Tên lửa đạn đạo là loại tên lửa bay theo quỹ đạo đạn đạo, chỉ có lực đẩy trong giai đoạn đầu ngắn, khác biệt hoàn toàn với tên lửa hành trình vốn được điều khiển liên tục trong khí quyển. Loại vũ khí này có nguồn gốc từ tên lửa V-2 của Đức Quốc xã do Wernher von Braun phát triển, được phóng thành công lần đầu vào ngày 3/10/1942 và sử dụng trong chiến đấu từ năm 1944. Sau đó, Liên Xô đã chế tạo tên lửa đạn đạo liên lục địa (ICBM) đầu tiên là R-7, và hiện nay khoảng 30 quốc gia đã triển khai loại vũ khí này. Một sự kiện nổi bật là cuộc tấn công bằng tên lửa đạn đạo lớn nhất lịch sử diễn ra ngày 1/10/2024 khi Iran phóng khoảng 200 tên lửa vào Israel ở cự ly 1.500 km. Quỹ đạo bay của tên lửa đạn đạo gồm ba giai đoạn, trong đó phần lớn thời gian bay trong khoảng không vũ trụ không có lực cản, đạt độ cao tới 1.200 km và tốc độ lên tới 7 km/s. Dựa vào tầm bắn, chúng được phân loại thành tên lửa chiến thuật (150–300 km), tầm ngắn (300–1.000 km) và các loại tầm xa hơn như ICBM.