Hán Tuyên Đế
Hán Tuyên Đế (91 TCN – 49 TCN), tên thật là Lưu Tuân (nguyên danh Lưu Bệnh Dĩ), là hoàng đế thứ 10 của nhà Tây Hán, trị vì từ năm 74 TCN đến 49 TCN. Xuất thân từ cháu 4 đời của Hán Vũ Đế, ông mồ côi cha mẹ từ nhỏ do án Vu cổ, được quan coi ngục Bính Cát cưu mang trong tù và sau này được Hán Chiêu Đế phong làm Hoàng trưởng tôn. Lên ngôi sau khi vua Xương Ấp bị phế truất, ông nổi tiếng với thời kỳ "Chiêu Tuyên chi trị" – giảm thuế, nhẹ hình, mở rộng kinh tế và quân sự, giúp nhà Hán duy trì thịnh trị. Tuy nhiên, ông cũng bị sử gia chê trách vì đã tàn nhẫn triệt hạ toàn bộ gia tộc của đại thần Hoắc Quang – người từng phò tá ông – dù họ có âm mưu phản loạn. Ông qua đời năm 49 TCN, truyền ngôi cho con trai Lưu Thích (Hán Nguyên Đế), kết thúc 25 năm trị vì đầy thăng trầm.
Source: Hán Tuyên Đế — Wikipedia · Summary by RollWiki AI · Language: Vietnamese