Sự phát triển đô thị

Sự lan tỏa đô thị (urban sprawl) là hiện tượng đô thị hóa không kiểm soát, mở rộng các khu nhà ở, thương mại và đường giao thông ra vùng đất chưa phát triển, thường gắn với mật độ thấp và thiếu quy hoạch tập trung. Thuật ngữ này lần đầu được dùng bởi Frederic J. Osborn trong thư gửi Lewis Mumford năm 1941, sau đó phổ biến qua bài báo trên The Times năm 1955 về ngoại ô London. Các đặc điểm điển hình gồm phát triển "nhảy cóc", phân tán, và tách biệt chức năng sử dụng đất, gây ra nhiều hệ lụy như tăng thời gian di chuyển, ô nhiễm, phá hủy cảnh quan nông thôn và suy giảm sức sống đô thị. Mặc dù mang ý nghĩa tiêu cực và ít người công khai ủng hộ, khái niệm này vẫn gây tranh cãi về cách đo lường, với các tiêu chí khác nhau như mật độ dân cư hay tính phi tập trung. Tại châu Âu, thuật ngữ peri-urbanisation từng được dùng, nhưng Cơ quan Môi trường châu Âu (EEA) hiện sử dụng "urban sprawl" để mô tả hiện tượng tương tự.