Tứ Động Tâm

Tứ Động Tâm (hay Tứ Thánh Tích) là bốn địa điểm hành hương thiêng liêng nhất trong Phật giáo, gắn liền với bốn sự kiện trọng đại trong cuộc đời Đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Bốn di tích này bao gồm Lâm Tỳ Ni (Nepal, nơi Phật đản sinh năm 623 TCN), Bồ Đề Đạo Tràng (Ấn Độ, nơi thành đạo năm 588 TCN), Vườn Lộc Uyển (Ấn Độ, nơi chuyển Pháp luân năm 528 TCN) và rừng Sa La Song Thọ ở Câu Thi Na (Ấn Độ, nơi nhập Niết-bàn năm 543 TCN). Theo kinh Đại Bát Niết-bàn, chính Đức Phật đã dạy rằng các tín đồ nên chiêm bái bốn nơi này vì chúng có khả năng làm "chấn động tâm can" (saṁvega), khơi dậy niềm xúc động tâm linh mãnh liệt, do đó có tên gọi là "Tứ Động Tâm". Từ thời vua A-dục (trị vì 268–232 TCN) cho đến các cao tăng như Pháp Hiển và Huyền Trang, truyền thống hành hương đến bốn thánh địa này đã được duy trì qua nhiều thế kỷ, để lại nhiều công trình kiến trúc và ký sự quý giá. Ngày nay, Tứ Động Tâm vẫn là điểm đến không thể thiếu cho Phật tử khắp thế giới, và về sau còn được mở rộng thành Tám Thánh Tích với bốn địa điểm bổ sung như Xá-vệ, Vương Xá, Sankasia và Tỳ-xá-ly.