Vạn Lý Trường Thành

Vạn Lý Trường Thành (bức tường dài vạn dặm) là hệ thống thành lũy khổng lồ được xây dựng từ thế kỷ 5 TCN đến thế kỷ 16, chủ yếu để bảo vệ Trung Hoa khỏi các cuộc tấn công của người Hung Nô, Mông Cổ và các bộ tộc du mục. Dưới thời Tần Thủy Hoàng (220-200 TCN), các đoạn tường rời rạc thời Chiến Quốc được nối lại với nhau, xuất phát từ lời sấm "Vong Tần giả, Hồ dã" (Tần mất là do Hồ), dù người làm nhà Tần mất thực chất là Thái tử Hồ Hợi. Phần lớn công trình nổi tiếng được tham quan ngày nay được xây dưới thời nhà Minh (1368-1644), với nghiên cứu khảo cổ năm 2009 ghi nhận chiều dài 8.850 km và nghiên cứu năm 2012 lên tới 21.196 km (chiều cao trung bình 7m, mặt tường rộng 5-6m). Ngoài mục đích phòng thủ, bức tường còn được dùng để kiểm soát biên giới, đánh thuế hàng hóa trên Con đường tơ lụa và đặt các tháp canh báo hiệu giặc bằng khói hoặc lửa. Trải dài từ Sơn Hải Quan (bờ Biển Bột Hải) đến Lop Nur (Tân Cương), công trình này đã trở thành một trong những biểu tượng vĩ đại và nổi tiếng nhất của lịch sử Trung Quốc.