Giáo dục Montessori

Phương pháp giáo dục Montessori do bác sĩ và nhà giáo dục người Ý Maria Montessori (1870–1952) phát triển, khởi nguồn từ năm 1907 khi bà mở trường Casa dei Bambini (Ngôi Nhà Trẻ Thơ) tại khu nhà ổ chuột San Lorenzo, Roma, nhờ quan sát sự tập trung đặc biệt của trẻ với các vật liệu cảm giác. Phương pháp này chấp nhận sự duy nhất của mỗi đứa trẻ, nhấn mạnh tính tự lập và tự do trong giới hạn, cho phép trẻ phát triển theo khả năng và thời gian riêng của mình. Các lớp học thường áp dụng cho trẻ 2-6 tuổi với lớp ghép lứa tuổi, trẻ tự chọn hoạt động và học qua trải nghiệm thực tế với các học cụ chuyên biệt thay vì nghe giảng trực tiếp từ giáo viên. Sau khi được truyền bá rộng rãi tại Mỹ năm 1911, phương pháp này bị lụi tàn vào năm 1914 sau khi nhà giáo dục học William Heard Kilpatrick phát hành cuốn phê bình "The Montessori System Examined". Tuy nhiên, kể từ năm 1960, phương pháp đã bùng nổ trở lại mạnh mẽ tại Mỹ và được áp dụng ở hàng nghìn trường học, trong khi bà Maria Montessori tiếp tục nghiên cứu và hoàn thiện triết lý giáo dục này đến hết cuộc đời.