Hố va chạm

Hố va chạm là vùng trũng hình tròn hoặc gần tròn trên bề mặt các thiên thể trong Hệ Mặt Trời, hình thành khi thiên thạch va chạm với vận tốc cực lớn, khác hẳn miệng núi lửa do hoạt động nội sinh. Chúng có kích thước đa dạng, từ những hố nhỏ hình chén đến các bồn trũng phức tạp nhiều vòng, và phổ biến nhất trên Trái Đất là các hố do thiên thạch nhỏ. Theo Earth Impact Database, hơn 170 hố va chạm đã được xác nhận trên Trái Đất, trong khi các hành tinh khác như Mặt Trăng, Sao Hỏa, Sao Thủy sở hữu những bồn trũng khổng lồ như Bồn South Pole-Aitken (đường kính 2.500 km) hay Bồn Hellas (2.100 km). Hố va chạm lớn nhất được cho là Bồn Borealis trên Sao Hỏa với đường kính lên tới 10.600 km, dù vẫn còn gây tranh cãi. Nghiên cứu các hố va chạm giúp các nhà khoa học hiểu rõ lịch sử va chạm và quá trình tiến hóa địa chất của các thiên thể, đồng thời liên quan mật thiết đến các sự kiện tuyệt chủng như thảm họa kỷ Creta-Paleogen.