Hán Văn Đế
Hán Văn Đế (tên thật Lưu Hằng, 203 TCN – 157 TCN) là hoàng đế thứ năm của nhà Tây Hán, trị vì từ năm 180 TCN đến năm 157 TCN. Sau khi Lã thái hậu qua đời, các đại thần Trần Bình và Chu Bột đã phế truất con cháu họ Lã và chọn ông – lúc đó là Đại vương – lên ngôi, bởi mẹ ông là Bạc Cơ hiền đức nhưng không có gia thế quyền quý, tránh tái diễn cảnh ngoại thích chuyên quyền. Xuất thân là con trai thứ tư của Hán Cao Tổ Lưu Bang, ông đã khéo léo sống sót qua các cuộc thanh trừng tàn bạo của Lã hậu, và nổi tiếng là một minh quân với chính sách tiết kiệm, giảm nhẹ hình phạt và tô thuế. Chịu ảnh hưởng từ tư tưởng Đạo giáo của vợ là Đậu hoàng hậu, triều đại ông góp phần mang lại sự thái bình, thịnh trị cho đất nước. Thời kỳ trị vì của ông cùng con trai Hán Cảnh Đế được sử sách ca ngợi là "Văn Cảnh chi trị", tạo nền tảng vững chắc cho sự hưng thịnh của cháu nội là Hán Vũ Đế sau này.
Source: Hán Văn Đế — Wikipedia · Summary by RollWiki AI · Language: Vietnamese