Cải cách ruộng đất tại miền Bắc Việt Nam

Cải cách ruộng đất tại miền Bắc Việt Nam (1953–1956) là chương trình do Đảng Lao động Việt Nam và Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa phát động, nhằm xóa bỏ chế độ sở hữu ruộng đất phong kiến, thủ tiêu quyền chiếm hữu của địa chủ và thực dân Pháp, theo mô hình "thổ địa cải cách" của Trung Quốc. Bối cảnh trước đó rất bất công: chỉ chưa tới 5% dân số (địa chủ, thực dân) sở hữu tới 70% ruộng đất, trong khi 60% nông dân nghèo chỉ có khoảng 10%, và nạn đói năm 1945 đã giết chết 2 triệu người, thúc đẩy nhu cầu phân chia lại đất đai. Giai đoạn đầu, cuộc cải cách mang lại kết quả tích cực, giúp người dân có đất canh tác và phấn khởi chi viện cho kháng chiến chống Pháp; tuy nhiên, từ giữa năm 1955, việc nhân rộng nhanh chóng và thiếu kiểm soát đã dẫn đến tình trạng quá khích, vu oan, trả thù cá nhân, thậm chí tấn công cả đảng viên và cán bộ chính quyền, gây tổn hại nặng nề cho sự đoàn kết nông thôn. Đến đầu năm 1956, chương trình bị đình chỉ, và chính phủ phải tiến hành chiến dịch "sửa sai" lớn để khôi phục danh dự, tài sản cho người bị oan và cách chức nhiều cán bộ cấp cao chịu trách nhiệm. Đây là một giai đoạn lịch sử gây tranh cãi và để lại nhiều bài học sâu sắc về chính sách nông nghiệp và quản lý xã hội trong bối cảnh kháng chiến chống Pháp ở Việt Nam.