Võ Tắc Thiên

Võ Tắc Thiên (624-705) là người phụ nữ duy nhất trong lịch sử Trung Quốc chính thức xưng đế, bắt đầu từ thân phận phi tần của Đường Thái Tông, trở thành Hoàng hậu của Đường Cao Tông và đồng trị vì với chồng dưới danh xưng "Nhị Thánh", trước khi lập ra triều đại Võ Chu (690-705). Trong 15 năm cai trị, bà mở mang lãnh thổ tới Trung Á, khuyến khích Phật giáo phát triển, trọng dụng người tài và thưởng phạt nghiêm minh, tuy nhiên chính sách hà khắc cùng việc mất các vùng đất ở Mãn Châu đã gây ra nhiều bất mãn. Cuối đời, bà sủng ái hai anh em họ Trương, dẫn tới cuộc binh biến năm 705 do Tể tướng Trương Giản Chi khởi sự, ép bà thoái ngôi và bị giam lỏng tại Thượng Dương cung đến khi qua đời ở tuổi 82. Bà tự tạo tên cho mình là "Chiếu" (曌), nghĩa là "Mặt trời – Mặt trăng trên bầu trời", tượng trưng cho sự uy quyền. Dù bị giới Khổng giáo phê phán tàn ác, so sánh với Lã hậu nhà Hán, các nhà sử học hiện đại đánh giá cân bằng hơn khi công nhận thời kỳ bà nắm quyền nội địa ổn định, dân chúng có cuộc sống no đủ, giúp bà đứng cùng Lã hậu và Từ Hi Thái hậu như 3 người phụ nữ quyền lực nhất trong các triều đại phong kiến Trung Hoa.